Nhà báo Huy Đức và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Khác với hầu hết nhiều người biết tới Huy Đức qua cuốn sách "Bên thắng cuộc" vào năm 2012, tôi biết Huy Đức qua bài viết "Chị hai thủ tướng" từ năm 2009. Tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả qua bài viết này, rồi sau đó tôi rất thích những bài viết chống đối ông Nguyễn Tấn Dũng do anh ấy viết và tôi cũng trở nên ghét thủ tướng khủng khiếp từ đó ! Tôi may mắn được bắt tay với anh tại quán cafe Chiêu tại Sài gòn cách nay khoảng một năm. Tôi vẫn like và ủng hộ anh cho đến hết bài viết "Bao giờ bằng được Camphuchia’’ ngày 21/10/2015.

Tuy nhiên, sau bài đó thì liên tiếp anh tung ra thêm nhiều bài nữa tập trung đánh phá vào một mình cá nhân ông Dũng một cách rất bài bản mà không hề đánh vào trọng tâm của vấn đề là thể chế chính trị sai lầm của Việt nam mà nền tảng là bản hiến pháp phi dân chủ 2013. 

Đầu tiên là bài viết lúc 28/12/2015 anh viết: “Trong hai nhiệm kỳ thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã mở toang cửa cho Trung quốc vào khai thác bô xít ở Tây nguyên? Đưa công nghệ luyện thép lò đứng đã bị truy đuổi ở Trung quốc vào Vũng Áng?’’

Nông Đức Mạnh đã ký kết với Giang Trạch Dân nên Cp của Nguyễn Tấn Dũng phải đưa Trung Quốc vào khai thác bauxite Tây Nguyên. Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với Hồ Cẩm Đào nên Cp của Nguyễn Tấn Dũng phải đưa Trung Quốc vào Vũng Áng. Rõ ràng ông Dũng chỉ là người thực thi nghị quyết của bộ chính trị do hai vị TBT kia đã ký với Trung cộng, những chủ trương lớn như thế này nếu có trách là trách cả bộ chính trị chứ tại sao anh lại quy chụp tội cho một mình thủ tướng? Mà đây là chủ trương lớn của đảng nên trách nhiệm chính trước hết thuộc về đảng, trách nhiệm của chính phủ nhẹ hơn vì chỉ là cơ quan thực thi.

Huy Đức học đòi đang bàm chuyện chính trị? 
Rõ ràng việc ông Nguyễn Sinh Hùng sang TQ và viếng lăng Mao Trạch Đông trong thời điểm hiện nay là quá nhạy cảm mà anh cũng viết bài vào ngày 29/12/2015 để quy chụp mọi tội lỗi lên đầu thủ tướng nhưng chả có bằng chứng cụ thể nào, bài viết đó anh lại bao biện cho Nguyễn Sinh Hùng có chủ ý? Tôi bắt đầu nghi ngờ động cơ của anh từ đây.

Đặc biệt nhất là trong bài ‘’Bộ tứ’’ anh đã quá suy diễn và quy chụp cho ông Nguyễn Tấn Dũng mà không hề có căn cứ và dẫn chứng nào rõ ràng:

Trích : "Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng’’. 

Kết luận đó là gì và cái nguyên tắc ấy là như thế nào mà cho là rõ ràng?

Tại sao anh nắm được điều này? Nếu có một việc hơp lòng quân lòng dân như thế thì tại sao không công bố công khai để an dân mà lại đi giấu giếm? Việc này chỉ có mình anh đưa thông tin không được kiểm chứng?

Trích: Giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi "cầu thủ" Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để "sút" .

Cách anh nói giống như quy cho ông Dũng đã hợp tác  mời giàn khoan 981 vào để ông ấy đánh bóng tên tuổi cá nhân mình.

Nên nhớ Trung quốc đã tự ý đưa giàn khoan vào Biển Đông, đó là sách lược ‘’dương Đông kích Tây’’ của Trung quốc nhằm mục đích gây chú ý của chúng ta vào giàn khoan để thuận tiên hơn cho việc hoàn thành xây dựng đường băng ở đảo chữ Thập-Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Và như chúng ta thấy, mấy hôm nay TQ đã cho bay thử ở đó và chính phủ VN đã lên tiếng phản đối.

Tại sao chỉ có NTD mới ở vị trí dễ dang sút đó, còn các vị khác thì sao? Dựa vào điều gì để anh khẳng định là ông Dũng được cử đứng ở vị trí đó?  Trong khi như chúng ta đã biết, lúc nóng bỏng nhất đó thì chỉ có riêng mình ông Dũng là có tuyên bố thẳng thắn, các vị khác thì im lặng? Sao họ không đồng lòng lên tiếng mà lại đẩy việc đó cho một mình thủ tướng? Hay là vì họ sợ Trung quốc nên đẩy ông Dũng ra làm bia đỡ đạn vì nếu làm Trung quốc nổi giận  thì ông Dũng sẽ lãnh đủ hậu quả, điều này chứng tỏ ông Dũng là người dám dấn thân cho đảng trong lúc căng thẳng nhất.

Thử hỏi trên cương vị một TBT lãnh đạo tuyệt đối, ông Trọng  đã có tuyên bố nào trước chuyện giàn khoan TQ hay chuyện xây đảo của họ, thậm chí ông còn nói "tình hình biển Đông vẫn ổn định"

Thái độ và hành động của Thủ tướng đối với Trung Quốc như thế nào thì mọi người đã hiểu rõ trong nhiều năm qua 
Trích: Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa

Anh hãy dẫn chứng về cái gọi là độc tài, bạo chúa của ông ta? 

Dân chủ là phương tiện để giải phóng sức mạnh của đất nước và dân tộc chứ không phải là mục tiêu. Mục tiêu chúng ta hướng đến chính là quyền con người.

Việc dư luận ủng hộ ông Dũng lên làm TBT không phải là sự thỏa hiệp mà là sự lựa chọn cái ít xấu trong cái xấu nhiều khi chúng ta chưa được quyền chọn cái tốt hơn. Nếu ông Dũng được chọn làm TBT mà tình hình vẫn tồi tệ thì chúng ta có trách nhiệm tranh đấu mạnh mẽ hơn nữa.

Theo những bài viết trước đây, anh thường cáo buộc rằng  ông Dũng đứng đằng sau những vụ bắt bớ những người bất đồng chính kiến cho nên anh bảo ông ta là loại độc tài, bạo chúa?

Xin thưa luôn với anh rằng, chuyện bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến ông Dũng chả có quyền gì, việc đó là của các cơ quan sau:
1. Bộ công an đứng đầu là UVBCT đại tướng Trần Đại Quang
2. Tiểu ban bảo vệ chính trị nội bộ trực thuộc bộ chính trị được thành lập vào ngày 1/1/2015, đứng đầu là Trưởng ban tổ chức trung ương- UVBCT Tô Huy Rứa.
3. Ban Bí Thư gồm 11 người mà không có ông Dũng và chả có một đồng chí công an nào. Đứng đầu là TBT Nguyễn Phú Trọng, người lãnh đạo công việc hàng ngày là ông Trương Tấn Sang.
4. Bộ chính trị, đứng đầu là ông TBT Nguyễn Phú Trọng.
Cả mấy vị này đều là UVBCT, không ai dưới quyền chỉ đạo của ông Dũng cả, thậm chí họ còn đoàn kết với nhau để nhằm  loại ông Dũng ra khỏi cuộc chơi bằng NQTW4.

Bị kèm kẹp giữa ma trận quyền lực như thế thì ông Dũng làm sao lại độc tài bạo chúa được thưa anh?

Trích: ‘’Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại. ‘’

Vậy theo anh thì để đòi lại dân chủ nhân dân cần phải làm gì, lộ trình ra sao, có đòi được không khi vẫn tồn tại chế độ cộng sản toàn trị?

Nếu ông ta thật sự là nhà độc tài thì không hẳn phải tốn máu xương để đòi lại trong thời buổi bùng nổ thông tin và có quá nhiều ràng buộc quốc tế như hiện nay. Nếu ông ta là độc tài bạo chúa và có quyền lực nhất thì chắc anh không thể ngồi viết được liên tiếp những bài như thế này? Anh đã cố tình đẩy sự việc lên quá cao một cách đầy cảm tính.

Trích: ‘’Nhưng, những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình.’’

Rõ ràng anh đang chê bai miệt thị cá nhân ông Dũng bởi như chúng ta đều biết lãnh đạo cộng sản thì xưa nay ai cũng vậy, nói chuyện bao giờ cũng có giấy tờ do bộ chính trị viết sẵn, đó là quy định của đảng.  Anh cũng đã từng viết trong ‘’Bên thắng cuộc’’ chuyện ông Khải cầm giấy đọc tại Hoa Kỳ rồi mà.

Trích : Cũng tại Shangri-La, khi được một học giả Philippine đặt câu hỏi, Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không, ông Dũng cũng chỉ trả lời ấp úng. 

Anh thừa biết rõ kiện hay không là do bộ chính trị quyết định mà khi chưa có nghị quyết của BCT thì làm sao trả lời đây? 

Trích : Một nhà báo Việt Nam hoạt động nhiều năm trong khối ASEAN nói: "Trong các cuộc tiếp xúc thượng đỉnh, là người Việt Nam, tôi rất xấu hổ khi trong giờ giải lao trong khi thủ tướng Lào, Thái, CPC... tả xung hữu đột, Thủ tướng Việt Nam chẳng biết bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh". 

Vậy anh cho tôi biết ông Trọng, Sang, Hùng có tả xung hữu đột như thế hay không? Nếu có thì hãy đưa bằng chứng cụ thể cho việc đó?

Trích: Trong tất cả các đời thủ tướng của chính thể cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, Nguyễn Tấn Dũng là người có nhiều quyền lực nhất. 

Nếu thật vậy thì ông đâu bị đánh cho tơi tả bởi nghị quyết TW4 của Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, và đang bị đánh tơi bời như hiện nay, nếu ông ta có quyền lực nhất thì cần gì tranh giành chức vụ TBT ? Ông ta thừa sức lên ngai vàng nếu thực sự có quyền lực nhất như anh nói. Và anh cũng không thể mở lời bằng câu ‘’ Chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi.’’?

Trích: Nhiều người hy vọng Nguyễn Tấn Dũng ngồi lại để "làm sụp cái thể chế này". Tôi nhìn thấy một khả năng đen tối hơn đó là sự chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối.

Nếu chế độ cha truyền con nối mà được như Singapor thì cũng đáng học lắm thưa anh? 

Trích: Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt.

Có một vài thời điểm chúng ta cũng nên cần một nhà độc tài như Pack Chung Hee của Hàn Quốc để thiết lập lại trật tự xã hội đã bị phá nát do cộng sản  gây ra 85 năm nay anh ạ.

Trích: Kể từ sau kiểm điểm Hội nghị Trung ương 4 và đặc biệt là sau khi thoát án kỷ luật, ông đã bám rất chặt vào "lá bài chủ quyền".

Tại sao ông Trọng, Sang, Hùng lại không bám vào điều này? Có phải vì họ sợ Trung quốc?

Ông Trọng và Sang đã phát động chống tham nhũng bằng NQ4, dùng kẻ tham nhũng A chống kẻ tham nhũng B, như Tập Cận Bình đang làm bên Trung Quốc, chỉ là trò thanh trừng nội bộ, đem lại tiến bộ thể chế gì cho Việt Nam?  

Với một cơ chế xã hội mà nhà nước thiết kế kém như hiện nay, càng chống tham nhũng thì động lực tăng trưởng càng giảm, xã hội càng bất an và chia rẽ.

Thượng sách của mọi sách lược hiện nay là hoá giải tận gốc hận thù từ bên trong cũng như bên ngoài để toàn dân cùng nắm tay nhau xây dựng lại đất nước.

Trung tướng Lưu Phước Lượng đề nghị TBT, Chủ nhiệm UBKTTW chỉ đạo điều tra, kết luận Nguyễn Công Khế, Trương Huy San, Đoàn Khắc Xuyên, Phan Trung Hoài và “minh chủ” phá Đảng

Trang “Ý kiến Đảng viên” có đăng tải Thư kiến nghị của Trung tướng Lưu Phước Lượng (Năm Lượng), nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ gửi Tổng Bí thư và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ tiến hành điều tra, kết luận, làm rõ Nguyễn Công Khế; Trương Huy San; Đoàn Khắc Xuyên; Phan Trung Hoài... Chúng tôi xin đăng tải để rộng đường dư luận.
Ban Biên tập nhận được thư phản ánh và kiến nghị của Trung tướng Lưu Phước Lượng (Năm Lượng), nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ gửi Tổng Bí thư Nguyễn Phú TrọngChủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ. Trung tướng Năm Lượng đại diện cho số Đảng viên, tướng lĩnh quân đội nghỉ hưu trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh đã nghiêm túc đề nghị Tổng Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương khẩn trương chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ tiến hành điều tra, kết luận, làm rõ về thông tin tố cáo một nhóm người mà ông nêu đích danh gồm: Nguyễn Công Khế (nguyên Tổng biên tập báo Thanh Niên, nay là Chủ tịch tập đoàn Truyền thông Thanh Niên); Trương Huy San (Huy Đức, tác giả quyển sách “Bên thắng cuộc”); Đoàn Khắc Xuyên (đang công tác tại Thời báo Kinh tế Sài Gòn và Một Thế Giới); Phan Trung Hoài (Luật sư, Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam, cấp trên và bạn học của Lê Công Định đã bị ở tù từ năm 2010-2013 về tội “Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”) và “minh chủ” (theo ông hiểu là một đồng chí lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước ta) có có âm mưu lũng đoạn và triệt hạ đối thủ chính trị của mình trong quá trình chuẩn bị nhân sự lãnh đạo cấp cao của Đảng cho Đại hội XII.
Trung tướng Lưu Phước Lượng, nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 30 tháng 12 năm 2015

 

THƯ PHẢN ÁNH VÀ KIẾN NGHỊ


Kính gửi: - Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
                 - Đồng chí Ngô Văn Dụ - Ủy viên BCT, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW.

Thưa các đồng chí!

Tôi Lưu Phước Lượng – Trung ướng, nguyên Phó ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ.

Hiện ngụ tại: 671/10 Nguyễn Kiệm, Phường 9, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Số điện thoại di động: 090 393 4625

Hiện đang sinh hoạt Đảng tại chi bộ 12, Đảng bộ phường 9, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Với tinh thần hướng về Đại hội Đảng toàn quốc trong đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng của Đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi nhận thấy rằng, không chỉ riêng tôi mà nhiều cán bộ Đảng viên và các tướng lĩnh quân đội nhân dân Việt Nam đã nghỉ hưu trên địa bàn Thành phố Hồ Chí minh đều quan tâm sâu sắc, hướng về Đại hội lần thứ 12 của Đảng, với tinh thần trách nhiệm cao, đóng góp ý kiến thẳng thắn, nghiêm túc và chân thành. Điều đó minh chứng một cách hùng hồn rằng Đảng và Nhà nước ta luôn ở trong lòng dân tộc và nhân dân. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Đảng ta cũng là Đảng của dân, do dân và vì dân.

Vài lời phản biện BỘ TỨ của Huy Đức

Bài hơi dài vì phải trích dẫn. Ai không muốn đổ vỡ thần tượng thì đừng vào. Ai muốn bảo vệ thần tượng thì mời vào.
Hầu hết người đọc choáng khi ngay vào đầu, Huy Đức đã "chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi". Nhiều người sẽ nghĩ đó là kết quả đã được sắp xếp, Huy Đức biết và đang an ủi. Nếu đúng như Huy Đức nói thì xin chia buồn với nhân dân Việt Nam vì tiếp tục được... lầm than, thế nhưng, tính định hướng của câu nói đã tòi ra ngay sau, "cũng như các tổng bí thư khác, người đứng đầu đảng cộng sản làm sao có thể tuyên bố từ bỏ định hướng xã hội chủ nghĩa". Ô, thế ra xưa nay các vị ấy buộc phải theo thôi ư, ai cưỡng ép!? Nhưng nói thế để nhân dân tưởng thật, thông cảm, bỏ qua cho ông Trọng.

Có điều mới lạ khi Huy Đức không ngại ngần cho mọi người thiếu hiểu biết (nên mới mắng mỏ ông Trọng) và khen "ông Trọng đã rất khôn ngoan trong đối ngoại". Từ khi ông Trọng nắm quyền tới nay, thấy... nhõn Huy Đức khen.

Rồi Huy Đức tẩy bỏ quan điểm tồn tại phe nhóm: "các nhà ngoại giao phương Tây mà tôi tiếp xúc đều cho rằng, không có phe thân Mỹ hay thân Tàu trong các nhà lãnh đạo Việt Nam". Theo nguyên tắc nếu không là suy đoán, lẽ ra Huy Đức nên đưa 1 cái tên (nhà ngoại giao) làm căn cứ, nhưng cứ tạm cho đó là thật, thì cũng chỉ để tham khảo chứ không là khẳng định chắc chắn (cũng như nhiều đài báo uy tín lâu nay BBC, VOA... đề cập đến phe thân Mỹ, thân Tàu trong bình luận cũng chỉ mang tính tương đối). Không hiểu Huy Đức bật ý này vì muốn dư luận không thấy phe thân Mỹ hay muốn bào chữa, thay đổi cái nhìn của mọi người với phe thân Tàu!?

Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh, giá trị bởi lập luận thiếu logic, không có căn cứ, chủ quan.
Không rõ Huy Đức dựa vào đâu để nói, "nếu giờ đây Hà Nội đối đầu với Bắc Kinh, "nhất biên đảo" với Washington, Obama sẽ cuống lên ngay vì... khó xử" mà cũng không thấy giải thích vì sao!? Nếu vì sợ mếch lòng Trung Quốc thì khi Trung Quốc kéo giàn khoan vào biển Đông, Mỹ sang Việt Nam nhiều thế, như đi chợ, như con thoi, sao Mỹ quyết liệt can thiệp, ngăn chặn, lên án Trung Quốc, sao Mỹ ra nghị quyết về biển Đông, sao Mỹ giúp Việt Nam tăng cường an ninh biển, sao Mỹ dỡ bỏ 1 phần lệnh cấm vũ khí và nay là toàn bộ!? Đâu có thấy Mỹ "khó xử"!? Nếu nghĩ vì Obama do dự, hèn nhát thì sai rồi vì người Mỹ xưa nay không có chịu đứng nhìn. Thế nên về vụ này, Huy Đức đã đo nhầm lòng người quân tử Mỹ. Nhưng câu nói của Huy Đức rất rõ ẩn ý đe dọa Việt Nam có bỏ Tàu đi với Mỹ cũng không xong.

Huy Đức nói như đinh đóng cột: "khi Trung Quốc kéo giàn khoan 981 vào biển Đông. Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng...". Ô, cái này thuộc bí mật quốc gia đó nghe, bô bô thế mà không có kẻ vào tù thì quả tài. Nhưng chắc có vậy không hay Huy Đức... phịa để nâng vực hình ảnh ông Trọng bị dư luận chửi te tua qua việc xử lý sự kiện giàn khoan!? Là vậy thì Huy Đức sẽ thất bại bởi trình độ, bản chất ông Trọng thế nào, nhân dân đã quá hiểu rồi, nhân dân không phải trẻ con để tôn trọng kẻ khinh miệt vùng miền, coi tham nhũng như "ngứa ghẻ", "đánh chuột đừng để vỡ bình", "tình hình biển Đông không có gì mới" qua vài khua môi múa mép vô căn cứ.

Tiếp theo, Huy Đức quay ra đả phá những việc làm nức lòng dư luận của ông Dũng, cho đó là ăn may: "giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi "cầu thủ" Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để "sút"... Nguyễn Tấn Dũng không có đối thủ". Ô, thế những người khác đâu, TBT, chủ tịch nước, chủ tịch QH đâu mà Huy Đức nói ông Dũng "không có đối thủ" hay nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc đã được giao cho riêng thủ tướng!? Huy Đức không nhìn thấy hay chỉ thấy được như thế!? Một nhận định ngớ ngẩn và buồn cười.

Huy Đức tận dụng cả những tiểu tiết: “những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình”. Lẽ ra trước khi nói như thế (để hạ hình ảnh?), Huy Đức phải chỉ ra vài lãnh đạo Việt Nam không đọc giấy khi phát biểu người ta mới coi thường ông Dũng. Huy Đức lôi cả chuyện "Tại diễn đàn an ninh châu Á - Thái Bình Dương, trong phần đặt câu hỏi, một nữ quân nhân Trung Quốc đề nghị ông chỉ ra những hành động "cường quyền" đó đến từ đâu, Thủ tướng Dũng đã đực ra không tìm được một từ đáp trả". Vâng, ông Dũng không "đáp trả" là kém nhưng nhưng nếu đem so với những "nhận thức chung", "thỏa thuận cấp cao", "làm sâu sắc" quan hệ với Trung Quốc của ông Trọng, ông Thanh cái nào hơn!? Vả lại, ông Dũng chưa phải to nhất, mình ông Dũng đâu có quyền quyết. Thế nên ông Dũng ấp úng khi được hỏi "Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không" là cũng đúng thôi. Còn việc ông Dũng “chẳng bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh" có thể do bản tính hoặc do thấy chẳng cần thiết thì sao!? Cái đó mà cũng bám vào thì thật là...

Khi lôi đến con cái, Huy Đức trưng tiền nhiệm Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải và bóng gió người quân tử không cúi buộc giày khi đi qua ruộng dưa. Nghe thoảng mùi cay. Nói thế tránh sao người đời bảo ghen ăn tức ở với con ông Dũng!? Điều nên và cần nói phải là phê phán ông Dũng chưa công khai, minh bạch trong việc bổ nhiệm con. Vấn đề đây là công khai, minh bạch chứ không thể lên án khi ông Dũng để con làm chính trị nếu đó là sở thích, sở trường của con ông ấy, như gia đình tổng thống Bush chẳng hạn. Mà đâu cần nói đến con thì mọi người mới biết là ông Dũng không quân tử, trong sạch!?

Huy Đức sốt ruột lo lắng ông Dũng “chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối”. Nếu nhân dân hèn đến mức để yên cho ông Dũng làm điều ấy thì xứng đáng thôi, nhưng hỏi thật nhé, cha truyền con nối và tập thể trị, đảng trị cái nào tệ hơn, cái nào đáng sợ hơn!? Không có bạo chúa làm sao có động lực lật đổ, thay đổi, Huy Đức nắm rõ lịch sử mà!? 1 bạo chúa đã lo tốn xương máu thì tập thể bảo chúa lật sao nổi!? Hi vọng ông Dũng thay đổi chế độ ở đây thực ra là thỏa thuận ngầm: đánh đổi của nhân dân với ông ta. Ông đã ăn tàn phá hại thì phải thay đổi đất nước, thế thôi, chứ chả ai cho ông ta là "anh minh" hay "hào kiệt" gì cả. Đấy là trong trường hợp nhân dân còn là nỗi sợ.

Huy Đức lập luận “Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa”. Nếu thỏa hiệp để nhanh chóng có dân chủ, yên bình, sao lại không!? Mọi cuộc chiến đẫm máu còn có chỗ cho thỏa hiệp kia mà, miễn là mang tới tương lai tươi sáng. Không thỏa hiệp với cá nhân để tập thể trị, đảng trị dễ chịu hơn Huy Đức nhỉ!? Và Huy Đức khuyên, “Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt”. Ai vì mỏi mệt mà tung hô ông Dũng nhỉ, có ai không, chả lẽ lại có người… ngu đến thế!? Tôi lựa chọn ông Dũng vì thấy có các yếu tố thuận lợi hướng đến sự thay đổi (không có chúng, tôi chả lựa chọn). Có ai ngu nghĩ ông Dũng “anh minh” không!? Nếu có thì nên chết đi vì thiếu hiểu biết.

Huy Đức khuyến cáo “Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại”. Tức là nên để tập thể trị, đảng trị thì hơn. Và để tập thể trị, đảng trị chúng ta dễ đòi lại hơn là vào tay 1 người. Có ai đồng ý không!? Nếu tôi kêu gọi mọi người không thỏa hiệp với bạo chúa dù dân chủ đến nhanh, kêu gọi mọi người hãy tự đi tìm dân chủ có thể trong 1000 năm nữa, mọi người có ném đá tôi không, mọi người có bảo tôi đi chết không!? Tầm cỡ như Huy Đức đáng ra phải nhìn xa hơn, lẽ ra phải biết nhân dân cần ông Dũng thay đổi chứ không cần ông Dũng lãnh đạo, tức khi thay đổi xong, ông Dũng về vui thú điền viên chứ không phải tại vị, trả chính quyền cho nhân dân.

Có thể khẳng định xuyên suốt từ đầu đến cuối bài viết là tinh thần hạ ông Dũng nâng ông Trọng mà điểm nhấn là kêu gọi thông cảm cho ông Trọng, không thỏa hiệp với ông Dũng. Tuy được dàn dựng, thể hiện một cách bài bản, có tính toán nhưng lập luận thiếu logic, thiếu chiều sâu, không có căn cứ, chủ quan - điều mà một nhà báo từng trải, học cao không bao giờ bị mắc vào. Đọc xong bài viết này, người có hiểu biết không thể không nhìn nhận, đánh giá lại về Huy Đức. Với tôi thì như đã viết, “chưa biết có quyết định được gì nhưng việc ủng hộ ai trong lúc này thể hiện cái tâm, cái tầm của con người”, và dù rất thất vọng nhưng vẫn phải thốt ra, Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh và giá trị bằng bài viết này.

N.V.H
Huy Đức đã tự phá hỏng hình ảnh, giá trị bởi lập luận thiếu logic, không có căn cứ, chủ quan.

Đôi lời với ông Huy Đức

Trước tiên, tôi biết về ông Huy Đức qua cuốn “Bên Thắng Cuộc” do ông là tác giả. Cũng gửi lời cảm ơn ông vì cuốn sách đó giúp tôi có thêm nhiều thông tin để viết báo và tranh đấu dân chủ

Xét trên góc độ thông tin, thì cuốn sách do ông viết đã đóng tốt vai trò của nó, làm cho nhiều quần chúng có thêm nhiều thông tin về quá khứ chính trị của đất nước.

Xét về hiệu quả chính trị đóng góp cho tranh đấu dân chủ, cuốn sách đó cũng chỉ có chức năng kể chuyện, nó không đạt đến tầm chính luận khai sáng cho quần chúng như những cuốn cùng loại là Đêm Giữa Ban Ngày hay Thép Đen…(ý kiến cá nhân tôi).
Huy Đức đang bàn chính sự ?
Xét về góc độ đảng Cộng Sản Việt Nam, tôi nghĩ nó không làm đảng e ngại, vì chỉ nói lại những cái mà nhiều người biết, tuy nhiên nói tốt hơn vì được hệ thống hóa. Nếu tôi là các lãnh đạo đảng đương nhiệm (thời điểm cuốn sách ra đời) tôi còn cảm ơn Bên Thắng Cuộc, vì nhờ nó mà đảng hiện nay có chỗ để đổ lỗi. Các lãnh đạo đảng hiện nay có cớ (dùng Bên Thắng Cuộc) như 1 tài liệu để ngầm nói rằng đảng có sai là do các lãnh đạo quá khứ sai, chứ đảng hiện nay đã tốt lên.

Những chuyện này tôi không muốn viết ra, vì nó cũng “nhỏ” thôi. Nhưng dạo này gần đây đọc một số bài viết trên facebook của ông (được bạn bè chia sẻ cho xem) tôi có vài lời tâm sự.

Phóng viên Báo điện tử Một Thế Giới điều tra tài sản tham nhũng của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

Đấu tranh phòng, chống tham nhũng là nhiện vụ của toàn Đảng, toàn dân và của cả hệ thống chính trị, trong đó có vai trò không thể thiếu của báo chí. Thực hiện chủ trương của lãnh đạo tòa soạn, nhóm phóng viên nội chính Báo điện tử Một Thế Giới đã thực hiện việc tập hợp, chứng thực các tư liệu được quần chúng nhân dân cung cấp về khối tài sản của gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đồng thời thực hiện phỏng vấn lãnh đạo các cơ quan hữu quan. Tuy nhiên, việc làm đúng chức năng nhiệm vụ quy định rõ trong luật báo chí này đã bị ngăn chặn không thương tiếc bởi chính những người trong cuộc. 
Được biết, Nguyễn Công Khế - ông chủ của báo Một Thế Giới và Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có mối quan hệ “không bình thường” từ hàng chục năm qua
Thời gian gần đây, mạng xã hội liên tục lan truyền thông tin về khối tài sản khổng lồ của gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc,… thậm chí một vị lão thành ở Tam Kỳ, Quảng Nam đã gửi đơn “Đề nghị thanh tra khối tài sản của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc” liệt kê đầy đủ các hạng mục tài sản khủng mà gia đình ông Nguyễn Xuân Phúc đang sở hữu. Trả lời dư luận, Văn phòng Chính phủ nơi ông Nguyễn Xuân Phúc đang lãnh đạo chỉ phản ứng yếu ớt rằng “các đơn tố cáo là nặc danh, không có thực(?!). Thực hiện chức năng của báo chí trong công tác đấu tranh chống tham nhũng, nhóm phóng viên báo điện tử Một Thế Giới đã tập hợp những tư liệu mà quần chúng nhân dân cung cấp. Trong đó đáng chú ý là nhiều tài liệu scan giấy tờ sở hữu, kê khai tài sản và các giấy tờ liên quan có độ tin cậy rất cao. Trước mắt, phóng viên đã chứng thực một số khối tài sản thuộc sở hữu của gia đình ông Nguyễn Xuân Phúc:

Mưu hèn kế bẩn của Nguyễn Công Khế hiến cho “minh chủ”

CLB Nhà báo trẻ xin cáo lỗi cùng bạn đọc về việc tạm ngừng phóng sự “Nguyễn Công Khế mở trụ sở TNCorp tại Mỹ, tẩu tán ngoại tệ ra nước ngoài để làm gì?” để nhường bước cho một phóng sự nóng về vị “minh chủ” vốn quá nổi tiếng với những thủ đoạn chính trị nhằm triệt hạ đối thủ, mà kẻ “y cẩm dạ hành” theo hiến kế cho ông ta không ai khác ngoài Nguyễn Công Khế, một tay buôn chính trị lão luyện với hàng tá mưu hèn kế bẩn ở cấp thượng tầng.
Sau thất bại tại Hội nghị TW 6 với lá bài “Quan làm báo”, Đặng Thành Tâm, Đặng Thị Hoàng Yến bị lộ, không còn giá trị sử dụng. Nguyễn Công Khế khi đó may mắn thoát khỏi liên đới nhờ sự ma mãnh của một con buôn chính trị nhà nghề, nhờ thế mà “minh chủ” còn sót lại một vị “quân sư” tự ví mình là Gia Cát Lượng thời Tam Quốc.
Từ trước Hội nghị TW 6, "minh chủ" thường xuyên tổ chức tiệc tùng tại căn nhà rộng 51m2, số 60 Thạch Thị Thanh, Q1, TPHCM để mua chuộc, dụ dỗ trí thức. Trong hình: Chủ tọa và toàn bộ khách mời đã đông đủ nhưng chưa ai dám động đũa...

Buổi tiệc chỉ khai mạc khi Nguyễn Công Khế có mặt, ngồi vào chiếc ghế trống để sẵn bên phải vị "minh chủ"
Càng gần đến Đại hội 12, vị “minh chủ” càng nôn nóng với ghế Tổng Bí thư mà Nguyễn Phú Trọng hứa sẽ để lại, tất nhiên với điều kiện tiên quyết là phải loại được “đối thủ” là Thủ tướng Dũng khỏi chính trường. Hàng nghìn tin nhắn, cuộc gọi giữa “minh chủ” (090.40.13579) và Nguyễn Công Khế (090.318.9999) suốt từ đầu năm đến nay, chủ yếu ngoài giờ hành chính, bất kể nửa đêm hoặc gà gáy, cuối cùng, một “liên hoàn chi kế” đã được Khế vạch ra và trực tiếp điều phối thực hiện. Với vai trò làm trung tâm của kế hoạch, Khế chạy đôn chạy đáo khắp nơi, ra bắc vào nam như con thoi, điện thoại reo liên hồi...

TÀI LIỆU MẬT: Tên gián điệp Nguyễn Công Khế nợ máu như thế nào với cách mạng và nhân dân Việt Nam?

Trong phóng sự trước, CLB Nhà báo trẻ đã đưa ra ánh sáng về quá  khứ khiếp nhược đầu hàng địch, phản bội cách mạng, phản bội đồng chí, đồng đội của Nguyễn Công Khế mà y đã ém nhẹm suốt gần nửa thế kỷ, tưởng chừng vĩnh viễn che mắt được người đời. Suốt hơn 40 năm qua, tên Khế đã vin vào ánh hào quang ảo tưởng của quá khứ, lừa gạt lãnh đạo để trục lợi trên xương máu đồng đội. Chưa hết, Nguyễn Công Khế đã cam tâm phản quốc khi chấp nhận làm gián điệp cho địch và đã được biên chế tại Phủ đặc ủy Trung ương Tình báo chế độ Việt Nam Cộng Hòa…
Trong khi Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng đang tập hợp lực lượng để chuẩn bị phối hợp cùng chính quyền cách mạng nổi dậy cướp chính quyền thì bị lộ kế hoạch. Ngày 15/5/1972, Nguyễn Công Khế (vừa được phân công Bí thư Chi đoàn trường Phan Chu Trinh được 03 ngày) cùng 32 đồng chí khác đồng loạt bị bắt. Khi sa vào tay địch, trái ngược với khí tiết của những đồng đội, Khế đã khiếp nhược tuôn tất tần tật những gì y biết về Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng và Đoàn Thanh niên Cách mạng. Sự hèn nhát, phản bội còn chưa dừng lại ở đó, Khế tiếp tục ngoan ngoãn nằm vùng trong tù theo lời chiêu dụ của địch. Đây chính là nguyên nhân Khế tỏ ra hoạt động năng nổ hơn rất nhiều so với thời gian còn tự do, được các đồng chí cấp trên là Đặng Thanh Tịnh, Đặng Thái, Ngô Minh Hải,… (thời gian ở nhà lao Kho Đạn, Đà Nẵng) và sau này là Lê Đình Thụ (Võ Hồng Nguyên - Trưởng ban Công vận, Khu ủy viên Sài Gòn Gia Định), Trương Văn Khuê, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm,… (thời gian ở nhà lao Chí Hòa, Sài Gòn) tín nhiệm, được tham gia hội họp, tiếp cận nhiều thông tin quan trọng. Các thông tin Khế thu thập được từ các đồng chí, đồng đội đều được chính quyền VNCH khai thác triệt để nhằm dằn mặt phong trào trong tù và trấn áp các hoạt động cách mạng bên ngoài.
Kẻ gây bao tội lỗi với cách mạng, với nhân dân, với đồng chí, đồng đội năm xưa nay đã chuyển nghề buôn chính trị...
...và buôn gái 

Nguyễn Công Khế đã trung kiên với Cách mạng như thế nào khi bị địch bắt năm 1972?

Nhìn lại những nhân vật của phong trào sinh viên học sinh miền Nam trước giải phóng, dễ dàng nhận thấy những tấm gương như Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm,… Sau khi nước nhà thống nhất, họ vẫn âm thầm cống hiến và hết sức khiêm nhường khi nhắc lại quá khứ hào hùng của một thời tuổi trẻ. Những con người ấy được ví như những đốm than hồng làm ấm áp cuộc đời vốn đầy dẫy bất công, lạnh lùng vô cảm. Ngược lại, có những kẻ nói nhiều làm ít, nói một đường làm một nẻo, miệng trơn như bôi mỡ, dùng chiếc lưỡi không xương uốn cong sự thật, chà đạp lên đồng chí đồng đội, lừa gạt cả lãnh đạo cấp trên để tiến thân, thì dù hôm nay có ở tột đỉnh vinh quang, sở hữu khối tài sản trăm tỷ, nghìn tỷ,… nhưng ngày mai rồi sẽ ra sao khi sự thật lịch sử được phơi bày?
 Trong phóng sự này, CLB Nhà báo trẻ xin đưa ra bằng chứng không thể chối cãi về cái gọi là “khí tiết kiên cường”, “dũng khí hiên ngang”, “dù bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng vẫn một lòng trung kiên với Cách mạng, quyết không khuất phục, đầu hàng”,… của Nguyễn Công Khế, vốn là những lời thường trực trên môi và ghi trong hàng loạt báo cáo thành tích, giúp y có tiền đồ rộng mở dẫn đến sự vinh quang với khối tài sản khổng lồ trước khi “hạ cánh an toàn”.
Nguyễn Công Khế bằng tài năng miệng lưỡi, chà đạp lên đồng chí, đồng đội để đạt được cả danh lẫn lợi hôm nay
Trên thực tế, quá trình hoạt động của Nguyễn Công Khế đến lúc bị bắt (15/5/1972) chỉ đúng 8 tháng rưỡi và không thật sự vĩ đại như y từng khoe mẽ là “Lãnh tụ của học sinh Đà Nẵng”. Cụ thể, tháng 3/1971, Khế từ quê ở Bình Nguyên, Thăng Bình, Quảng Tín ra Đà Nẵng, là học sinh trường Phan Châu Trinh. Tháng 8/1971, được đồng chí Đỗ Pháp (Phó Chủ tịch Nội vụ của Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng, là học sinh cùng lớp với Khế khi ấy) giới thiệu vào tổ chức cách mạng này.

Lá số tử vi của Đảng viên Nguyễn Công Khế

Nạn mê tín dị đoan từ lâu đã dai dẳng “ăn sâu, bám rễ” trong suy nghĩ của nhiều người dân Việt, trong đó có không ít cán bộ, đảng viên, mặc dù đây là điều cấm theo Điều lệ đảng. Thậm chí nhiều Đảng viên còn dùng tử vi để đưa ra quyết sách phản thầy hại bạn, đội trên đạp dưới nhằm thăng tiến trong danh vọng, tiền tài. Nguyễn Công Khế là một trong số đảng viên ấy nhưng khá khôn ngoan và kín tiếng…
Theo giấy tờ, đảng viên Nguyễn Công Khế sinh ngày 24/2/1954 (Giáp Ngọ), tướng tinh con ngựa. Sau khi có chút công danh, địa vị xã hội bỗng đâm ra ảnh hưởng sự mê tín từ một vị bề trên, chuyện này rất ít người biết. Trong cuộc đời Khế có 02 lần xem tử vi tối quan trọng vào các năm Nhâm Ngọ (2002) và Bính Tuất (2006), Khế đã dùng lời phán của vị “Quỷ cốc tử tiên sanh” làm kim chỉ nam, từ đó đã tạo được sự nghiệp chói lòa hôm nay. Khi đọc xong 02 quyển sổ “Tử vi đẩu số” của Khế, cảm nhận riêng của chúng tôi thấy khá… chính xác, nhất là lời thầy phán về định hướng tương lai và thời vận của Khế. Xin giới thiệu toàn văn kèm lời bình của CLB Nhà báo trẻ để quý độc giả thưởng lãm và cùng chúng tôi tham gia “luận giải”.
Đảng viên Nguyễn Công Khế trong một chuyến nghỉ dưỡng tại Tuần Châu

Hồ Văn Đắc - Nguyễn Công Khế và “Giọt nước mắt hận thù”…

Hồ Văn Đắc sinh năm 1959 tại Quảng Nam, tham gia chiến trường Campuchia từ 1977-1981, sau khi xuất ngũ về làm công tác Đoàn với chức danh Bí thư Thành đoàn Đà Nẵng (1996-2005) rồi chuyển qua một số cơ quan hoạt động quần chúng. Tháng 6/2007, Nguyễn Công Khế đã vẽ ra một tương lai sáng lạn để mời Đắc về cộng tác, anh đã bị thuyết phục, bỏ quê nhà khăn gói vào Tp. Hồ Chí Minh lập nghiệp. Thời gian đầu Đắc đảm nhận vị trí Phó giám đốc thường trực của hãng phim Thanh Niên. Đầu năm 2010, Khế đưa anh về văn phòng tập đoàn với chức danh Phó Tổng giám đốc TNCorp. Trên thực tế, dù đứng tên Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc, nhưng Khế chỉ tập trung vấn đề “ngoại giao” và xuất hiện trên các diễn đàn. Điều hành TNCorp và công tác hậu trường đều do một tay Hồ Văn Đắc đảm nhiệm. Từ đó, Đắc đã phạm phải điều đại kỵ là “công cao hơn chủ” nên bị đại họa lâm đầu.
Từ ngày tiếp quản TNCorp với chức danh Phó Tổng giám đốc, thực tế Đắc điều hành mọi hoạt động kinh doanh và toàn bộ các dự án truyền thông. Nếu không có sự lăn xả cật lực của Đắc thì những thương hiệu Duyên dáng Việt Nam, Hoa hậu Hoàn vũ, Hoa hậu Trái đất, Hoa khôi sinh viên, U21 báo Thanh niên,… sẽ không thể thành công và trở thành những mỏ vàng để Khế khai thác và làm giàu. Đã quen với công tác tổ chức và có thực tài nên Đắc dễ dàng quản trị tập đoàn và được tập thể cán bộ công nhân viên tin yêu. Từ khi Đắc về, đôi khi nhân viên công ty xem Khế là người trên trời, dù Đắc vẫn thực lòng kính trọng Khế. Đối với bụng dạ hẹp hòi của Khế thì đó là điều xúc phạm nặng nề, không thể bỏ qua. Từ cuối năm 2012, Khế giao nhiệm vụ cho thư ký riêng là Bùi Thị Đoan Thanh giám sát nhất cử nhất động của Đắc để vạch cỏ tìm sâu, bới lông tìm vết nhằm dằn mặt, hạ uy tín Đắc.
Phó Tổng giám đốc Hồ Văn Đắc và Chủ tịch Nguyễn Công Khế ngày còn cơm lành canh ngọt

Nguyễn Công Khế xử lý việc ra tòa vì trốn nợ như thế nào?

Tại Đại hội cổ đông 2014 tổ chức ngày 29/5/2015, Nguyễn Công Khế đã trình bày Báo cáo tài chính năm 2014, công khai khoản lợi nhuận ròng của TNCorp đạt 44,6 tỷ đồng. Trên thực tế, qua một số phóng sự trước, chúng ta đã rõ những khoản thu nhập khổng lồ của Khế đến từ các “dự án truyền thông”, thủ đoạn lừa đảo ngân hàng và các tập đoàn tài chính, thậm chí hút máu cả những đồng nghiệp Báo Thanh Niên. Dù lợi nhuận như thế, nhưng với lòng tham không đáy, Khế thường giở chiêu trò chây lỳ không chịu trả nợ nhằm chiếm dụng vốn của nhà cung cấp, khiến một số chủ nợ phải lao đao, lâm vào tình cảnh tán gia bại sản. Trong phóng sự này, CLB Nhà báo trẻ chỉ nêu 1 trường hợp, đó là khoản nợ 5,04 tỷ đồng của TNCorp đối với Kỳ Hà Chu Lai – một doanh nghiệp khá nhỏ tại Quảng Nam, chuyên cung cấp giấy in đã gắn bó với TNCorp từ nhiều năm qua…
Năm 2006, Nguyễn Công Khế thành lập TNCorp, trong đó cung cấp nguyên vật liệu cho ngành in là một trong những lĩnh vực kinh doanh chính. Không chỉ bán giấy in cho Báo Thanh Niên, TNCorp còn bán lại cho một số báo khác, trong đó có Báo Nhân Dân. Công ty TNHH Đầu tư & Phát triển Kỳ Hà – Chu Lai (159B Trần Quý Cáp, Tam Kỳ, Quảng Nam) do ông Cao Ngọc Tích làm Giám đốc là doanh nghiệp cung cấp giấy in, đã gắn bó, hợp tác với TNCorp từ những ngày đầu thành lập

Khoản nợ của TNCorp đối với Kỳ Hà Chu Lai bắt đầu từ đầu năm 2012 khi mua lượng giấy in có tổng trị giá 5,04 tỷ đồng (theo 2 hợp đồng kinh tế số 03/KH-TN/2012 và 06/KH-TN/2012) nhưng suốt 4 năm qua chây lỳ không chịu trả, dù khổ chủ dùng đủ mọi cách để thu hồi nợ. Sau ngần ấy năm phát văn bản đòi nợ, cử nhân viên từ Quảng Nam vào Tp. Hồ Chí Minh, ăn chực nằm chờ mà vẫn không đòi được 1 đồng nào. Câu trả lời duy nhất mà Kỳ Hà Chu Lai nhận được từ Nguyễn Công Khế là điệp khúc “Hoạt động kinh doanh của công ty Thanh Niên trong thời gian qua gặp rất nhiều khó khăn, nhiều công nợ không thu hồi được, dẫn đến việc chúng tôi đã không thể thanh toán số công nợ cho quý công ty” (!?).
Trích báo cáo kết quả kinh doanh hợp nhất năm 2014 của TNCorp trình đại hội cổ đông ngày 29/5/2015 với lãi ròng 44,6 tỷ đồng

TƯ LIỆU LỊCH SỬ: Nguyễn Công Khế dùng thủ đoạn ti tiện đuổi Huỳnh Tấn Mẫm ra khỏi nghề báo, cướp ghế Tổng biên tập báo Thanh Niên

Nếu nhà báo Minh Diện không viết bài “Nguyễn Công Khế đã dùng tiểu xảo chiếm ghế TBT báo Thanh Niên của Huỳnh Tấn Mẫm như thế nào?” thì ít ai biết được chuyện Nguyễn Công Khế dùng “tiểu xảo” nhằm chiếm ghế TBT báo Thanh Niên của Huỳnh Tấn Mẫm. Để làm rõ bản chất sự việc, nhóm phóng viên CLB Nhà báo trẻ đã tìm lại từng trang của tàng thư công văn, giấy tờ liên quan từ 30 năm trước. Xin công khai đến quý độc giả, nhất là đội ngũ cán bộ, phóng viên, công nhân viên Báo Thanh Niên để thấy được thói ti tiện, bất chấp thủ đoạn vốn nằm trong bản chất con người Nguyễn Công Khế từ ngày xưa và không hề thay đổi cho đến tận bây giờ.
Huỳnh Tấn Mẫm trong phong trào sinh viên trước giải phóng
Huỳnh Tấn Mẫm là người kiên quyết bảo vệ Nguyễn Công Khế

Cuối năm 1985, Nguyễn Công Khế đang là phóng viên báo Phụ Nữ Việt Nam, đang chuẩn bị hồ sơ xin kết nạp Đảng thì xuất hiện thông tin tố cáo Khế tư thông với địch trong thời gian bị tù (từ tháng 5/1972 đến tháng 2/1975), nội dung tố cáo Khế đã thành khẩn khai báo, cung cấp nhiều thông tin về tổ chức, hoạt động của Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng khiến hàng loạt đồng chí bị bắt, cầm tù, thủ tiêu ngay sau thời điểm Khế bị bắt. 

Cú lừa táng tận lương tâm của Nguyễn Công Khế đối với cán bộ công nhân viên báo Thanh Niên

Trong các phóng sự trước, bạn đọc đã rõ Nguyễn Công Khế làm giàu bằng nhiều mánh khóe lừa đảo táo tợn đối với các nhà đầu tư, nhà tài trợ, nhưng táng tận lương tâm hơn, ngay cả người trong nhà, đó là tập thể cán bộ, phóng viên, công nhân viên Báo Thanh Niên - những người đồng chí, đồng đội đã gắn bó với Khế hơn chục năm qua cũng bị y nhẫn tâm lừa gạt, lợi dụng để làm giàu bất chính. Trong phóng sự này, CLB Nhà báo trẻ phân tích dự án bất động sản “Khu nhà ở cán bộ, phóng viên, nhân viên Báo Thanh Niên” mà UBND Thành phố Hồ Chí Minh cấp cho Công đoàn Báo Thanh Niên, với dự án này, Nguyễn Công Khế đã bỏ túi hàng trăm tỷ đồng. Ấy vậy mà, nhiều cán bộ tờ báo vẫn còn “tri ân” Khế vì đã giúp họ thu hồi vốn mà không hề hay biết rằng, họ chỉ là những chú chim non rơi vào miệng con linh cẩu phàm ăn tục uống…
Ngày 02/06/2006, UBND Thành phố Hồ Chí Minh ban hành văn bản số 3570/UBND-ĐT về việc chấp thuận cho Công đoàn Báo Thanh Niên lập dự án “Khu nhà ở Cán bộ - phóng viên - nhân viên Báo Thanh Niên” tại phường Long Phước, Quận 9. Đây là niềm vui lớn đối với toàn thể cán bộ, công nhân viên tờ báo khi việc sở hữu một mảnh đất, một căn nhà so với mức lương của nghề báo lúc đó vẫn chỉ là một ước mơ ngoài tầm với. Sau nhiều lần họp bình xét, Công đoàn mới quyết định được danh sách nhân sự được hưởng quyền lợi gồm 58 cán bộ có đóng góp, thâm niên, có thể kể đến như: Lê Văn Quý (văn phòng), Đàm Văn Thanh Huy (Ban Chính trị-Xã hội), Võ Thị Tạo (Ban Bạn đọc), Cao Minh Phát (Thanh Niên tiếng Anh), Trần T.Hoàng Anh (Ban Văn nghệ), Dương Quốc Hùng (Phòng Quảng cáo), Trương Nguyễn Mỹ Hạnh (Ban Thư ký),… Những cán bộ, công nhân viên này đã tìm mọi cách gom góp, vay mượn nhằm kiếm đủ số tiền góp vốn mua đất với giá từ 100-300 triệu đồng/lô, đây là những khoản tiền lớn vào thời điểm đó. Tổng số tiền huy động được từ cán bộ, công nhân viên Báo Thanh Niên lên tới 12,75 tỷ đồng. Mỗi cán bộ, công nhân viên đều háo hức, chờ đón ngày cầm trong tay quyển sổ đỏ mang tên chính mình nhưng có ngờ đâu…
Vị trí khu đất hơn 5,6 ha được UBND Thành phố chấp thuận cho Công đoàn Báo Thanh Niên lập dự án xây dựng nhà ở cho cán bộ, công nhân viên

Nguyễn Công Khế và cú lừa 300 tỷ ngoạn mục!

Trong phóng sự đầu, CLB Nhà báo trẻ đã phanh phui việc Nguyễn Công Khế đã dùng thủ đoạn “đầu tư” thêm 300 tỷ đồng (khống) vào tập đoàn Truyền thông Thanh Niên (TNCorp), nâng sở hữu cổ phần cá nhân lên tới 74,39% (chưa kể số cổ phần của vợ, con, công ty “ma” Quế Mi do vợ đứng tên,…). Như vậy, Nguyễn Công Khế đã chính thức “hô biến” tập đoàn kinh tế thuộc Hội Liên hiệp Thanh Niên Việt Nam trở thành tập đoàn kinh tế tư nhân, điều hành theo mô típ gia đình trị. Trong phóng sự này, chúng tôi sẽ làm rõ nguồn gốc của nguồn vốn 300 tỷ và thủ đoạn “lấy mỡ cá rán cá”, “đảo nợ” của Nguyễn Công Khế nhằm chiếm đoạt tập đoàn Truyền thông Thanh Niên và tài sản của tổ chức, cá nhân.
Vợ chồng Nguyễn Công Khế - Đặng Thị Thanh Xuân
Nhắc lại việc tăng vốn thêm 300 tỷ của TNCorp nhằm thực hiện việc xây dựng Khu du lịch sinh thái nghỉ dưỡng cao cấp Vĩnh Hy (Ninh Thuận). Theo phóng sự trước, độc giả đã biết, Nguyễn Công Khế là nhà đầu tư “chiến lược” duy nhất góp toàn bộ khoản vốn khống trên, nâng sở hữu cổ phần cá nhân lên 74,39%.
Danh sách cổ đông nội bộ và người có liên quan sau thời điểm tăng vốn cho thấy, chưa tính anh em, dâu, rể, riêng vợ chồng Khế đã sở hữu tới 75,793% CP của TNCorp

Thủ đoạn cướp tiền doanh nghiệp của TNCorp và Nguyễn Công Khế thông qua chiêu bài truyền thông

Trong bối cảnh kinh doanh khó khăn của Tập đoàn Truyền thông Thanh Niên (TNCorp), hàng chục công ty con đều làm ăn thua lỗ mà theo phát ngôn của các nhân sự tài chính – kế toán của TNCorp là “không có lối ra”, áp lực doanh thu chung của tập đoàn đều đặt oằn vai trên công ty mẹ. Trớ trêu thay, từ ngày lấn sân sang thị trường bất động sản, nguồn thu chính của TNCorp vẫn đến từ lá bài “tài trợ” đều đặn hàng năm từ các doanh nghiệp cho các chương trình truyền thông…
Trong phóng sự này, CLB Nhà báo trẻ xin phân tích đại diện một trong những thương hiệu truyền thông của Nguyễn Công Khế và TNCorp, đó là giải đấu “U21 Quốc gia / Quốc tế báo Thanh Niên 2015” (10-11/2015) vừa diễn ra “thành công tốt đẹp” để độc giả và các doanh nghiệp nạn nhân có thể thấy Khế có biệt tài “hút máu” như thế nào.
Nguyễn Công Khế, Trưởng ban tổ chức giải U21 Quốc tế báo Thanh Niên
Tổng nguồn tiền tài trợ cho 2 giải đấu U21 Quốc gia / Quốc tế: Trên 16 tỷ đồng

Theo bảng Tổng hợp nguồn tiền tài trợ của bộ phận tài chính TNCorp thống kê cho thấy tổng nguồn tài trợ cho 2 giải đấu lên tới 15,23 tỷ đồng, trong đó, riêng công ty TNHH Quốc tế Unilever Việt Nam tài trợ 11 tỷ đồng (tài trợ kim cương), công ty CP Tôn Đông Á tài trợ 2,1 tỷ đồng (tài trợ vàng) và hàng loạt doanh nghiệp khác. Và tất nhiên, khoản tài trợ này do TNCorp độc quyền quản lý và điều phối.